Bắt đầu làm cô giáo rồi

Đầu tiên mình muốn gửi lời xin lỗi đến các bạn độc giả. Mình hứa là mỗi tuần sẽ viết một bài nhưng hơn cả tháng rồi mình chưa viết được bài nào, hic. Mình cảm thấy rất là áy náy. Một phần vì quá bận rộn với trường, lớp (vừa làm cô giáo, vừa đi học làm cô giáo nên trường lớp với mình có cả hai nghĩa luôn 😂).

Mình bắt đầu đi dạy ngày 5 tháng 9. Học thì tận 22 tháng 9 mới bắt đầu chuỗi ngày cày cục. Học cũng ít lắm, có 3 buổi tối và nửa ngày thứ bảy trong một tuần. Còn đi dạy thì hết liên tục 5 ngày trong tuần.

Lớp Một của mình là lớp song ngữ nên giáo án cho lớp tiếng Việt buổi sáng phải khác với lớp tiếng Anh buổi chiều. Có bạn hỏi mình có dạy đọc theo các ô vuông tròn không 😂, xin thưa là không. Giáo trình hay sách giáo khoa bên này không có cho tiếng Việt, nên đa số thầy cô tự dịch lại từ các sách tiếng Anh, các em phải tập nghe thầy cô nói, nhìn mặt chữ và tập nói theo thôi. Khối hình thì có chơi nhưng dùng cho môn Toán 😛. Mỗi ngày thầy hướng dẫn của mình đều đọc truyện cho mấy đứa (1 truyện tiếng Việt, 1-2 truyện tiếng Anh). Mấy đứa khi được nghe đọc truyện như vậy thì sẽ tập nghe, và có thể tự đọc một mình lại truyện đó trong giờ tự chọn. Mỗi ngày các em đều dành ra một giờ tự đọc truyện, hai giờ học Toán, và khoảng hai giờ để tập viết truyện. Lớp Một ở đây chưa khuyến khích mấy em tập viết đúng từ, hay chính tả, chỉ cần mấy em tập có suy nghĩ, ý tưởng rồi cố gắng viết + vẽ ra. Khi viết tập nghe các âm và viết theo khả năng của mình hoặc nhờ thầy cô giúp.

Bây giờ hơn tháng rưỡi rồi, mà ngày nào cũng có mấy đứa cứ chạy ra ôm mình. Rồi cứ “Cô Lan, Cô Lan” rồi kể chuyện đủ thứ, tặng quà nữa 😋. Có hôm học về khoa học các mùa trong năm, thầy dắt ra vườn nhặt lá về ép, thế là ngày nào tụi nhóc cũng tha cả nắm lá tặng thầy cô 😂. Mình bị bọn con nít phát hiện biết vẽ nên giờ ngày nào tụi nhỏ cũng cho “bài tập vẽ” cho mình, haiz (có khi ra trường thành giáo viên dạy vẽ luôn quá).

Bên cạnh đó, vẫn có những mặt trái về các vấn đề hành vi của các em. Mình đụng độ một “đại ca” lớp một ngay ngày khai giảng, và sau đó phát hiện “đại ca” trong lớp tiếng Anh của mình. À ha.. thế là “đại ca” bắt đầu dùng chiêu tránh né, phá phách, cười cợt trên phát âm tiếng Anh của mình. Nhưng thật ra khi biết được hoàn cảnh gia đình của em “đại ca”, hiểu được lý do tại sao em lại quậy phá như vậy, tại sao em lại “người lớn” như vậy, thấy thương hơn là trách (nhưng mà cũng nên la những lúc nó quậy). Có hôm nó nhờ vẽ hình con sư tử, qua hôm sau khi nó phát hiện ra con sư tử trong tập, nó liền viết thư cho mình: “Thank Co Lan for drawing me a leopard. Thank you so much.” làm mình cảm động muốn khóc. Rồi hôm sau nữa nó đòi vẽ con cọp. Nó lại viết thư cho hai thầy cô:

0187d2ee231edc16dada2a11f31b98316e354e8d86.jpg

(Thay Tu, I like you, and I like Co Lan, and I like the school. I love thay Tu, co Lan. I will not be bad. You are the best. I hope you like me.)

Hôm nào cũng đi làm sớm, đi học về cũng 9 giờ đêm, vẫn ráng ngồi soạn bài, làm “bài tập vẽ” cho mấy đứa, chỉ vì những việc như thế này. Thầy cũng bảo là cô Lan bị tụi nhỏ “dắt” rồi. Mình cũng bảo là ừ thì nhìn tụi nhỏ vui mình cũng vui, nguyên ngày nếu tụi nó vui chút xíu cuối ngày cũng đủ rồi.

Cuộc sống của giáo viên đúng là nghe có vẻ nhàm chán vì bài học nào cũng như bài học nào, ngày nào cũng theo trình tự nhất định như vậy, nhưng đối với mình thì mỗi ngày đều có chuyện để kể cho “đại ca lớn” ở nhà nghe, và lúc nào cũng suy nghĩ làm sao giúp tụi nhỏ trở nên tốt hơn (cả về học và về người).

Hiện tại mình ít viết blog vì mình…không có nghiên cứu bài viết gì để viết 😅. À, nhưng mà BuJo đã cứu vớt mình qua tháng rưỡi đầu tiên này (mới có tháng rưỡi mà xài gần nửa cuốn, hic, thầy hướng dẫn mình kêu size A5 đó không đủ đô, thầy nâng cấp lên A4 luôn 😅).

Đây là lớp Một của mình đi field trip đây (đi xem kịch trên thành phố). Thầy hướng dẫn quay và làm clip này.

Ước mơ…

Vài tuần trước, mình có nói chuyện với một, hai người bạn của mình về ước mơ. Đối với mình, ước mơ là một điều gì đó mà trái tim của bạn lúc nào cũng hướng đến, có thể gọi là mục tiêu của cuộc đời bạn, là điều bạn phải làm một lần trong đời. Tiếp tục đọc “Ước mơ…”

Ghi nhớ theo chuỗi “Chain linking”

Nguồn: http://jimkwik.com/kwik-brain-008/

Đây là một cách rất thú vị để huấn luyện trí nhớ khi bạn cần nhớ theo đúng thứ tự một cách hiệu quả. Không có trí nhớ tồi, chỉ có trí nhớ chưa được huấn luyện và đã được huấn luyện mà thôi. Không hẳn chỉ có học sinh mới cần phải học thuộc lòng, mà chúng ta cũng phải ghi nhớ bài thuyết trình, tên, lời thoại, hay một ngôn ngữ mới, nên ai trong chúng ta cũng cần phải ghi nhớ từ theo đúng thứ tự một lúc nào đó. Tiếp tục đọc “Ghi nhớ theo chuỗi “Chain linking””

Chọn cách “take notes” (ghi chú) hiệu quả

Nguồn: https://chloeburroughs.com/choose-best-note-taking-method/

Bài viết này giải thích và đánh giá 4 phương pháp ghi chú hiệu quả nhất:
– Bản đồ tư duy (Mindmaps)
– Phương pháp Cornell (Cornell method)
– Phương pháp dàn ý (Outline method)
– Phương pháp phân tích cấu trúc (The Structured Analysis method)

Tiếp tục đọc “Chọn cách “take notes” (ghi chú) hiệu quả”

“BRAIN DUMP” – Đổ “rác” cho bộ não hoạt động tốt hơn

Nguồn: https://kalynbrooke.com/life-and-style/time-management/brain-dump-101/

Bạn có bao giờ bị rối loạn giữa việc cần làm và việc bạn nghĩ mình nên làm chưa? Có khi nào buổi tối bạn trằn trọc không ngủ được vì đầu óc mình lúc nào cũng suy nghĩ đủ thứ với quá nhiều thông tin mà bạn không có thời gian để thực hiện?

Bản thân mình cũng có nhiều lúc như vậy, và bạn không phải ngoại lệ. Những việc suy nghĩ này khiến đầu óc và cơ thể chúng ta không thể nghỉ ngơi và ngủ ngon giấc. Cũng giống như việc bạn mở 26 tab trên máy tính, bạn không thể tập trung và giải quyết được bất cứ điều gì nếu bạn nhảy hết tab này đến tab kia. Bộ não chúng ta cũng như vậy, bạn không thể tập trung giải quyết công việc quan trọng trước mắt nếu cứ lo lắng hết chuyện gia đình, chuyện công việc khác, chuyện học hành, thi cử, xác thì ở đây mà tâm trí ở tận đâu đâu. Đây là cách đơn giản mà mình vừa học được, bạn có thể sử dụng với Bullet Journal hoặc với bất kì tờ giấy bình thường nào.

Tiếp tục đọc ““BRAIN DUMP” – Đổ “rác” cho bộ não hoạt động tốt hơn”

Nuôi dưỡng tâm hồn và diệt ANTs

(Từ hôm nay, mình sẽ cố gắng post bài theo lịch cố định thứ 6 hàng tuần nhé.)

Bạn có biết là suy nghĩ của bạn có ảnh hưởng to lớn đến cuộc đời của chính bạn không? Hãy tưởng tượng bộ não của bạn là một siêu máy tính thì “suy nghĩ nội tâm” chính là chương trình mà máy tính bạn sử dụng. Bộ não của bạn luôn lắng nghe và tin vào những suy nghĩ của bạn. Nếu như bạn xuất hiện suy nghĩ tiêu cực tự động (hay còn gọi là ANT = automatic negative thoughts) như: “Mình không đủ thông minh,” “Mình không giỏi,” “Mình không có trí nhớ tốt,” “Mình không biết quản lý thời gian,”… cuộc đời bạn sẽ dễ dàng đi theo chiều hướng đó. Tiếp tục đọc “Nuôi dưỡng tâm hồn và diệt ANTs”

Bạn là “Plan A” hay “Plan B”?

Mình hay tự hỏi bản thân những lúc các mối quan hệ mình cho là thân thiết lại không thân như mình nghĩ. Là do bản thân mình quá nhiệt tình, hay do mình quá nhạy cảm với các mối quan hệ. Hay đơn giản là mình không thể thay đổi người khác và quyết định của họ.

Plan B là gì? Plan B là kế hoạch dự phòng khi kế hoạch A của bạn bị phá sản, bạn sẽ có ngay một kế hoạch khác để thay thế. Bản thân mình cũng gặp nhiều mối quan hệ mà mình là Plan B, và cách mình phân loại và ứng xử “plan B” với người khác. Tiếp tục đọc “Bạn là “Plan A” hay “Plan B”?”

[Review-Tản văn] Cỏ hạnh phúc – Hari Won

Mình thật sự không thích thể loại tản văn cho lắm, ngoại trừ cuốn Nếu biết trăm năm là hữu hạn của Phạm Lữ Ân và Cánh đồng bất tận của Nguyễn Ngọc Tư. Cuốn tự truyện của Hari (nên gọi là tự truyện thì đúng hơn là tản văn) gồm có 3 nội dung chính: tuổi thơ cơ cực, chuyện vượt qua số phận, và chuyện tình của cô ấy.

Khen trước vậy. Mình thật ngạc nhiên về cuộc đời của Hari. Cô ấy rất ít chia sẻ chuyện đời mình, và bình thường cũng rất lạc quan. Nhưng cô là một người cực kì sống nội tâm. Cô giữ sự tổn thương, nỗi đau trong lòng từng chút một. Một cô gái nghị lực và bản lĩnh. Ở tuối thơ ấu cô phải chịu sự tẩy chay, bố nghiêm khắc, làm lụng vất vả. Mình rất nể khi cô dám kể chuyện mình đã từng gần với cái chết thế nào, vượt qua ra sao, và cả cái “ngưỡng” khi cô gần sắp mất người thân. “Tôi đã nghĩ rằng đáng sợ trên đời là phải đối mặt với cái chết, nhưng sau này tôi mới nhận ra, cảm giác đáng sợ hơn là khi người thân yêu nhất của mình sẽ rời xa mình mãi mãi. Người chết là hết, nhưng nỗi đau của người ở lại sẽ còn mãi, một nỗi buồn dai dẳng và ám ảnh chẳng thể nguôi ngoai.”

Về chuyện tình cảm, thì mình không phán xét Hari nữa. Hari xứng đáng và may mắn có được hạnh phúc của riêng mình rồi. Chuyện tình yêu mỗi người có đi đến hồi kết hay không là do chữ nợ mà ra. Có duyên mà không có nợ thì lại mất cả thanh xuân.

Tuy nhiên, mình không thích cách dàn trang ghép quá nhiều hình ảnh, cảm giác như album của Hari vậy =.=, nhưng rồi chèn những hình…không hề liên quan như cây, lá, bông, rồi …cây cột nhà :|. Phần viết thì rất ít, có vẻ được edit lại rất kĩ. Một cuốn sách dành để đọc trong ngày và một bài học nhỏ về nghị lực.

Review vậy thôi. Dù sao Hari cũng rất đẹp :”D hehe…

10 món ăn bổ ích cho SIÊU NÃO – Cách GHI NHỚ sử dụng cơ thể (Body folder)

Bài này mình thấy rất thú vị và có thể áp dụng khi đứng thuyết trình (không cần cầm giấy nhé, ta da). Thực tế thì mình có sử dụng và áp dụng được khi cần ghi nhớ list 10 điều theo đúng thứ tự.

Nguồn: http://jimkwik.com/kwik-brain-005/
Ảnh: https://shcs.ucdavis.edu/blog/archive/health-trends/superfoods-super-brain

Tiếp tục đọc “10 món ăn bổ ích cho SIÊU NÃO – Cách GHI NHỚ sử dụng cơ thể (Body folder)”