Vượt qua trầm cảm cùng nhau 

“Chó mà cũng biết trầm cảm? Xạo vừa vừa thôi.” Tui biết sẽ có người nghĩ như vậy. Tui cũng hông muốn chứng minh chứng tỏ gì đâu, tự nhiên hôm nay muốn kể câu chuyện về em Mó-nì thôi.

Thực ra tui biết bản thân bị bệnh cũng lâu rồi, và có lẽ nó cũng chưa bao giờ rời xa tui. Tâm bệnh mà, sẽ có lúc tái đi tái lại :)). Thấy tui bây giờ dzui dzẻ, yêu đời dzậy chứ có nhiều lúc “phát bịnh”, chả muốn nghĩ gì đến cuộc đời, càng chả muốn nghĩ cho ai…

Thế nên khi tui đón ẻm về cách đây 2 năm, tui nhận ra ngay, có lẽ là đồng bệnh tương lân. Mặc dù tui rất thích chó, đặc biệt là corgi luôn (vì quánh mông ẻm đã XD), nhìn đuýt quẩy quẩy cũng thấy dzui. Nhưng nuôi chó ở Mỹ rất là tốn kém, lỡ tụi nó bệnh là phải chạy chữa rất là tốn tiền luôn, nên tui thường chỉ chơi chơi thôi chứ chả muốn nuôi. Tự dưng ông chồng chả hiểu hứng lên kiểu gì, nằng nặc đi tìm mấy chỗ bán Corgi, toàn mắc như quỷ, mấy đứa có giấy tờ là 1500-2000/ đứa. Ổng còn đòi đi tới Idaho để mua chó =.=”.

, má ơi luôn… Tui nói “Nuôi t đi nè, t sủa cho nghe, quấu.” Rồi có hôm ổng rủ đi Portland mua Corgi mà có 300$, tui kiểu “What the hell… kiếm ở đâu ra dzị?” Ổng kêu trên Craiglist O__o. Rồi cũng lưỡng lự “Ai biết phải Corgi thiệt hông pa? Corgi gì mà 300, mà còn đăng trên Craiglist, phải scam hông chời?” Xong ổng kêu thì cứ đi coi sao, hông phải thì xuống đó chơi, ăn hủ tiếu cũng được :)).

Tới bãi đậu xe của Pet Smart, ông chủ đem tới 2 đứa, em này thì nằm bẹp dí, rù rù, em kia thì đen, chân dài hơn, mà lại nhoi và active hơn. Chắc ổng sợ thấy em này rù rù quá tụi tui hông mua nên đem luôn em kia cho chắc. Xong tui kêu để tui chạy vô Pet Smart mua cái chuồng chở ẻm mà ổng không chịu, kêu phải đi liền về “moving”. Lúc đem ẻm qua xe, ẻm vọt chạy mém thoát, may ông chồng nhảy ra ôm lại được. Xong trên xe thì ẻm… thúi quá thúi :))), chạy chừng 15′ là phải mở cửa sổ xuống cho bay mùi bớt. Mà ẻm cũng hông chịu ngủ luôn, cứ căng thẳng, căng con mắt dòm chừng tụi tui suốt 2 tiếng trên xe.

Về đến nhà, muốn gục lắm rồi mà vẫn còn ráng banh con mắt ra dòm chừng tụi tui tiếp, coi tụi tui làm gì. Nó còn ngủ gục xong ráng ngóc dậy canh chừng. Xong tui phải mở nhạc Corgi ngủ cho nó ngủ một tí, cho ra sân chơi, chạy thì nó rất vui vẻ, nhắm mắt tận hưởng thiên nhiên, và bình tĩnh hơn. Suốt 2 tuần nó không thèm nói tiếng nào, cứ tưởng là nó bị câm không á :)).

Mãi cả tháng sau mà nó còn chưa tin tưởng tụi tui mấy. Mỗi khi nó ị hay tè ra ngoài cái pad mà bị tui la, nó dỗi. Rồi còn lén lén bỏ nhà ra đi 36 tiếng luôn :’). Hôm đó tui cũng giận bản thân lắm, cứ tưởng mất luôn rồi. May mà có trang FB Lost dog, đăng lên và họ để ý giùm. Hôm sau có người thấy corgi baby chỗ bãi đậu xe gần nhà, mà kêu thì nó bỏ chạy. Tui biết chắc là nó nên chạy ra kiếm, kêu nó, vẫn không thấy. Về đến cửa nhà thì thấy nó đang lăng quăng trước cửa. Mừng quá ôm nó khóc một hồi luôn. Kể từ đó thì thôi, chả la mắng ẻm nữa, kệ ẻm thôi, chỉ luôn khen ẻm, giỡn với ẻm.

Biết sao tui biết ẻm bị trầm cảm không? Ẻm rất sợ hãi bất cứ cái gì, cái bịch nilon cũng khiến ẻm sợ rúm ró, cái gì có tiếng động là sợ. Thời gian đầu cứ núp trong chuồng (mặc dù mở cửa cho tự do, nhưng nó thích ở chỗ gì co co cụm cụm cho cảm thấy an toàn), đem qua nhà bạn chơi nó cũng núp vô kẹt =.=”. Mà nhờ vậy nên ẻm không có phá đồ đạc, không gặm đồ, cào đồ, rất ngoan. Nói chuyện rất hiểu chuyện nữa, dạy mấy keyword đều biết. Mà ẻm còn rất lì nha (nên lúc đầu tên ẻm là Lì, tên Mỹ là Lili :)))). Nhảy từ trên bàn cao xuống đất, té cái đụi vẫn không ư ử. Có đợt cắt móng lỡ bị chảy máu mà nó chỉ “éc” một tiếng rồi thôi, nằm im re cho làm tiếp. Mà đặt tên Lì nên càng ngày càng lì thêm, nên trong một ngày hứng lên nói chuyện với Thảo, xong đổi tên ẻm thành Mó-nì. Vậy chớ qua hôm sau kêu Mó-nì là nó chạy lại liền vui vẻ luôn á ^_^.

Nhờ có ẻm mà giờ tui cũng rất vô tri, và tận hưởng cuộc sống một cách đơn giản thôi. Cái gì vui vẻ thì mình ưu tiên, mình làm. Cũng có một “cuộc sống” đang chờ đợi mình mỗi sáng khi thức dậy, chờ đợi mình mỗi chiều khi đi làm về, chờ đợi mình chú ý và chăm sóc. Như “bông hồng của hoàng tử bé”, mình yêu ẻm vì mình chăm sóc ẻm. Thân là Corgi giống chó hoàng gia (thuần chủng 100% luôn, mình đã đem đi test DNA), mà bắt đầu khá xui vô trúng chủ cũ hành hạ ẻm quá, giờ ẻm may mắn và có một cuộc sống vui vẻ, thành boss lại rồi :”). Ai gặp ẻm bây giờ cũng nói cái mặt nó hớn ha hớn hở nhiều, còn hay sủa mỗi khi có khách tới nhà, đem tới nhà bạn cũng rất ngoan và vui vẻ chạy lòng vòng chứ không còn núp một chỗ nữa. Mỗi lần kêu “đi chơi” là quẩy mông nhiệt tình, cũng hông còn “bỏ trốn” nữa, luôn để ý coi mình có gần đó không, nếu mình vô nhà thì nó cũng chạy vô luôn.

Biết ơn cờ hó Mó-nì nhiều trong 2 năm nay. Nhờ nó mà mình vượt qua được nhiều drama, nhiều cái stress, hay áp lực vì mình luôn muốn hoàn hảo. Cảm ơn ẻm vì đã đến ^_^. Cảm ơn ông chồng đã “gia trưởng” kết nối cho bằng được, haha..

Tuần lễ biết ơn thầy cô

Ở Việt Nam thì có ngày 20/11, các học sinh tri ân thầy cô giáo cả mới lẫn cũ, tặng quà, ca hát, văn nghệ văn gừng. Ở Mỹ thì các trường dành ra một tuần để tỏ lòng biết ơn các thầy cô (Teacher appreciation week). Các gia đình, nhà trường gửi đồ ăn, bánh trái tặng. Các học sinh thì viết thư, viết thiệp, vẽ tranh tặng.

Tiếp tục đọc “Tuần lễ biết ơn thầy cô”

Giờ tính sao? What can I do about it?

Xin chào mọi người, đã lâu quá mình hông có viết bài gì mới, nhưng lâu lâu mình vẫn nhận được đăng ký và comment của các bạn <3. Xin cảm ơn các bạn vẫn ghé blog “tùm lum” của mình và đọc các tâm sự của mình.

Tiếp tục đọc “Giờ tính sao? What can I do about it?”

Chuyện tình thời Cô Vy (Nhật kí)

Xin chào và xin lỗi các độc giả của blog rất nhiều. Mình xin cảm ơn mọi người vẫn ủng hộ và ghé thăm blog trong hai năm vừa qua (hic, hai năm rồi đó chời, không thể tin được). Hai năm qua mình vẫn sống rất ổn, rất bận rộn theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, mình đi tới 99% con đường theo đuổi ước mơ làm giáo viên của mình rồi :D. Rồi, cuộc sống mà, sẽ có những lúc không thể ngờ được, như chuyện Cô Vy ghé thăm tất cả mọi nơi trên thế giới, mọi kế hoạch, cuộc sống không được như trước. Cuộc sống mình cũng có phần đảo lộn, nhưng may mắn mình vẫn còn có công việc, có học trò để lo lắng, có gia đình để chăm sóc, có một đống (vâng, một núi) bài tập để làm và tốt nghiệp (ừ, tốt nghiệp online luôn, hic). Thôi, không dài dòng nữa, để mình kể câu chuyện tình thời Cô Vy cho các bạn nghe :D.

Tiếp tục đọc “Chuyện tình thời Cô Vy (Nhật kí)”

Thông thạo kỹ năng đọc – viết

Hôm nay mình muốn bàn về Thông thạo kỹ năng đọc viết (Balanced literacy). Theo như chỉ tiêu của phòng giáo dục nơi mình, các em học sinh khi tốt nghiệp cấp 1 sẽ thông thạo cả hai thứ tiếng – Việt – Anh, hoặc Tây Ban Nha – Anh. Điều này có nghĩa các em có thể đọc, viết, và nói chuyện như một người bản xứ. Chương trình dạy học song ngữ này từ mẫu giáo đến lớp 5, các em sẽ học nửa ngày với một thứ tiếng, và buổi chiều sẽ học tiếng Anh. Các em sẽ nghe, nói, đọc, viết và thay đổi liên tục như vậy. Mục tiêu thì rất hay, và rất khó cho giáo viên vì phải soạn tận hai bài giảng (vì có vài em sẽ ở chung lớp đó nguyên ngày nên sẽ biết nội dung và sẽ dễ chán).

Tiếp tục đọc “Thông thạo kỹ năng đọc – viết”

Bắt đầu làm cô giáo rồi

Đầu tiên mình muốn gửi lời xin lỗi đến các bạn độc giả. Mình hứa là mỗi tuần sẽ viết một bài nhưng hơn cả tháng rồi mình chưa viết được bài nào, hic. Mình cảm thấy rất là áy náy. Một phần vì quá bận rộn với trường, lớp (vừa làm cô giáo, vừa đi học làm cô giáo nên trường lớp với mình có cả hai nghĩa luôn 😂).

Mình bắt đầu đi dạy ngày 5 tháng 9. Học thì tận 22 tháng 9 mới bắt đầu chuỗi ngày cày cục. Học cũng ít lắm, có 3 buổi tối và nửa ngày thứ bảy trong một tuần. Còn đi dạy thì hết liên tục 5 ngày trong tuần. Tiếp tục đọc “Bắt đầu làm cô giáo rồi”

Ước mơ…

Vài tuần trước, mình có nói chuyện với một, hai người bạn của mình về ước mơ. Đối với mình, ước mơ là một điều gì đó mà trái tim của bạn lúc nào cũng hướng đến, có thể gọi là mục tiêu của cuộc đời bạn, là điều bạn phải làm một lần trong đời. Tiếp tục đọc “Ước mơ…”

Tản mạn chuyện tình cảm vợ chồng

Mình và chồng cưới nhau mới chỉ được 4 năm thôi (nhưng 2 năm chia xa), giờ cũng tính là vợ chồng son, nhưng nếu tính thời gian quen nhau để đi đến quyết định kết hôn cũng hơn 10 năm trời. Nhiều người cũng hỏi sao quen nhau lâu hay quá vậy, không chán nhau sao, hay không cãi nhau sao, không bất đồng quan điểm à… Oh no, không hề nhé, cả hai đứa đều cứng đầu và luôn giữ quan điểm của mình đúng, cũng có cãi nhau nảy lửa, cũng giận dỗi tưởng chừng có thể dẫn đến chia ly, đôi lúc cũng chán vì có bồ cũng như không có, haiz… Nhưng khi đi đến quyết định về chung một phòng thì khác, ngẫm nghĩ lại thì tại sao tụi mình làm được như vậy nhỉ?

Tiếp tục đọc “Tản mạn chuyện tình cảm vợ chồng”