Chuyện tình thời Cô Vy (Nhật kí)

Xin chào và xin lỗi các độc giả của blog rất nhiều. Mình xin cảm ơn mọi người vẫn ủng hộ và ghé thăm blog trong hai năm vừa qua (hic, hai năm rồi đó chời, không thể tin được). Hai năm qua mình vẫn sống rất ổn, rất bận rộn theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, mình đi tới 99% con đường theo đuổi ước mơ làm giáo viên của mình rồi :D. Rồi, cuộc sống mà, sẽ có những lúc không thể ngờ được, như chuyện Cô Vy ghé thăm tất cả mọi nơi trên thế giới, mọi kế hoạch, cuộc sống không được như trước. Cuộc sống mình cũng có phần đảo lộn, nhưng may mắn mình vẫn còn có công việc, có học trò để lo lắng, có gia đình để chăm sóc, có một đống (vâng, một núi) bài tập để làm và tốt nghiệp (ừ, tốt nghiệp online luôn, hic). Thôi, không dài dòng nữa, để mình kể câu chuyện tình thời Cô Vy cho các bạn nghe :D.

Tiếp tục đọc “Chuyện tình thời Cô Vy (Nhật kí)”

Thông thạo kỹ năng đọc – viết

Hôm nay mình muốn bàn về Thông thạo kỹ năng đọc viết (Balanced literacy). Theo như chỉ tiêu của phòng giáo dục nơi mình, các em học sinh khi tốt nghiệp cấp 1 sẽ thông thạo cả hai thứ tiếng – Việt – Anh, hoặc Tây Ban Nha – Anh. Điều này có nghĩa các em có thể đọc, viết, và nói chuyện như một người bản xứ. Chương trình dạy học song ngữ này từ mẫu giáo đến lớp 5, các em sẽ học nửa ngày với một thứ tiếng, và buổi chiều sẽ học tiếng Anh. Các em sẽ nghe, nói, đọc, viết và thay đổi liên tục như vậy. Mục tiêu thì rất hay, và rất khó cho giáo viên vì phải soạn tận hai bài giảng (vì có vài em sẽ ở chung lớp đó nguyên ngày nên sẽ biết nội dung và sẽ dễ chán).

Tiếp tục đọc “Thông thạo kỹ năng đọc – viết”

Bắt đầu làm cô giáo rồi

Đầu tiên mình muốn gửi lời xin lỗi đến các bạn độc giả. Mình hứa là mỗi tuần sẽ viết một bài nhưng hơn cả tháng rồi mình chưa viết được bài nào, hic. Mình cảm thấy rất là áy náy. Một phần vì quá bận rộn với trường, lớp (vừa làm cô giáo, vừa đi học làm cô giáo nên trường lớp với mình có cả hai nghĩa luôn 😂).

Mình bắt đầu đi dạy ngày 5 tháng 9. Học thì tận 22 tháng 9 mới bắt đầu chuỗi ngày cày cục. Học cũng ít lắm, có 3 buổi tối và nửa ngày thứ bảy trong một tuần. Còn đi dạy thì hết liên tục 5 ngày trong tuần. Tiếp tục đọc “Bắt đầu làm cô giáo rồi”

Ước mơ…

Vài tuần trước, mình có nói chuyện với một, hai người bạn của mình về ước mơ. Đối với mình, ước mơ là một điều gì đó mà trái tim của bạn lúc nào cũng hướng đến, có thể gọi là mục tiêu của cuộc đời bạn, là điều bạn phải làm một lần trong đời. Tiếp tục đọc “Ước mơ…”

[Review – Trinh thám, Tâm lý] Thánh giá rỗng – Hirashino Keigo (2016)

Mình thích đọc truyện trinh thám, và thích tác phẩm nước ngoài hơn tác phẩm trong nước. Không phải trong nước mình không có tác phẩm hay, chắc mình chưa tìm được thôi :). Tác giả Hirashino Keigo là người đã viết Phía sau nghi can . Với Thánh giá rỗng, câu chuyện không chỉ đơn thuần là tìm ra sự thật, và hung thủ phải đền tội, mà là sau đó thì thế nào? Tiếp tục đọc “[Review – Trinh thám, Tâm lý] Thánh giá rỗng – Hirashino Keigo (2016)”

Học làm cô giáo

Hôm qua mình bắt đầu học chương trình Đại học 2 năm để làm giáo viên, trình độ dạy con nít cấp 1 hay mẫu giáo. Thật may vì học vào thời điểm này, thời điểm giao thoa giữa công nghệ và giáo dục, giáo viên đã có cái nhìn mở rộng hơn cho trẻ em. Không phải là bắt buộc bọn trẻ ngồi nghe, chép, học thuộc lòng như xưa nữa, mà giúp các em giữ được trí tò mò, hướng dẫn các em xây dựng nhận thức, các nguồn kiến thức mà các em có thể tiếp cận được. Tiếp tục đọc “Học làm cô giáo”

How have you been? Bạn sống có tốt không?

Hôm qua mình rất vui vì một người bạn đã lâu không liên lạc (bạn thân từ thời tiểu học) đã hỏi thăm mình. Và bạn cũng đọc blog của mình. Khi mình lắng nghe tâm sự của bạn, mình thấy một nỗi trăn trở không-của-riêng-ai. Tụi mình sắp 30 rồi, và nhìn lại 10 năm trước thì thật sự bạn không nhớ mình đã sống như thế nào, hiện tại thì quay cuồng công việc, con cái, gia đình. Mình quay lại bản thân, mình cũng từng lạc lối, mông lung, không định hướng được tương lai trước mắt, vì mình không hiểu người quan trọng nhất – bản thân mình. Tiếp tục đọc “How have you been? Bạn sống có tốt không?”

Tản mạn chuyện tình cảm vợ chồng

Mình và chồng cưới nhau mới chỉ được 4 năm thôi (nhưng 2 năm chia xa), giờ cũng tính là vợ chồng son, nhưng nếu tính thời gian quen nhau để đi đến quyết định kết hôn cũng hơn 10 năm trời. Nhiều người cũng hỏi sao quen nhau lâu hay quá vậy, không chán nhau sao, hay không cãi nhau sao, không bất đồng quan điểm à… Oh no, không hề nhé, cả hai đứa đều cứng đầu và luôn giữ quan điểm của mình đúng, cũng có cãi nhau nảy lửa, cũng giận dỗi tưởng chừng có thể dẫn đến chia ly, đôi lúc cũng chán vì có bồ cũng như không có, haiz… Nhưng khi đi đến quyết định về chung một phòng thì khác, ngẫm nghĩ lại thì tại sao tụi mình làm được như vậy nhỉ?

Tiếp tục đọc “Tản mạn chuyện tình cảm vợ chồng”

[Review] The Girl in the Sunny Place – Hidamari no Kanojo – Koshigaya Osamu

hidamari5

Bộ phim “Hidamari no Kanojo” được chuyển thể từ tiểu thuyết “Cô gái trong nắng” của Koshigaya Osamu. Mình sẽ nhận xét riêng vì vốn dĩ tiểu thuyết và phim là hai phiên bản hoàn toàn khác nhau, nếu xét chung thì sẽ không chính xác lắm. Bộ phim với màu sắc trong sáng, diễn viên diễn thật tự nhiên. Mao bị bệnh nhìn rất thật, cảm thấy xót thương cho cô gái chỉ ước mong được sống như con người, để được bên cạnh người mình yêu. Anh Kousuke thì thật ngố, và nhút nhát, để Mao phải chủ động giành lấy hạnh phúc. 10 năm xa cách, đối với con người thì ngắn, và còn trẻ, nhưng đối với loài mèo đã là một cuộc đời. Mình nghĩ bộ phim được dựa trên cảm xúc đến từ bài hát Wouldn’t it be nice của The Beach Boys.

Bức ảnh trên là cảnh mình thích nhất trong bộ phim. Màu sắc trong veo, đem đến cảm giác bình an. Hình ảnh Mao nằm kề bên cạnh Kousuke, nắm tay anh, nâng niu vết sẹo trên cánh tay anh, còn anh thì mỉm cười đọc sách. Còn gì đẹp hơn và hạnh phúc hơn hai người họ trong giây phút đó.

Kết thúc phim là lúc anh cũng như mọi người quên đi sự hiện diện của Mao trên thế giới này. Nhưng khi nghe bản nhạc vang lên, nước mắt anh vẫn chảy ngây ngô khi biết được lời bài hát mà những khi hạnh phúc cô hay ngâm nga. Có lẽ anh không thể quên cô cho dù bất cứ phép thuật nào đi nữa. Thế rồi phép màu đã đến và đưa cô trở về bên anh. Happy ending.